Nhật ký mang thai của mẹ Zin.

280 ngày ròng rã cùng sinh linh nhỏ bé đang lớn lên trong bụng từng ngày, từ giờ tôi đã có một hành trình “đeo chiếc ba lô ngược” chỉ có con và mẹ và không ai có thể thay mình trải nghiệm được.Tôi  muốn chia sẻ với những phụ nữ khác, những người đã, đang và sắp làm mẹ về một thế giới mà cả triệu người phụ nữ khi lần đầu bước đến đều lạ lẫm, tự mình dò dẫm lần đi. Những gì tôi đã trải qua có thể sẽ giống, cũng có thể sẽ khác các bạn, nhưng tôi nghĩ rằng, cảm xúc,niềm hạnh phúc thì hẳn sẽ giống nhau, và chúng ta sẽ đồng cảm được với nhau. Bởi chúng ta đều vượt qua được hành trình gian nan đó bằng một thứ bản năng vĩ đại: Bản năng làm mẹ!.

nhat-khi-lam-me

Bố mẹ đã tìm thấy nhau.

Zin biết không, ở cái mốc 20 tuổi mẹ quen bố con – một người nhà ở cách xa nhà mẹ tận 1km nhưng chưa bao giờ biết mặt và cũng chưa nói chuyện với nhau bao giờ. Cho đến khi bố con ra Hà Nội vừa đi học vừa đi làm rồi ở luôn nhà mẹ thì hai bên mới bắt đầu chuyện trò và làm quen nhau…Ngày đó, sao mà mẹ ghét cái bản mặt của bố con thế….không hiểu tại sao nhưng cứ hễ nhìn thấy bản mặt đó là mẹ khó chịu muốn nổi đóa lên rồi. Vậy mà bố con hàng đêm vẫn nhắn tin cho mẹ dù chẳng bao giờ nhận được tin nhắn trả lời, vẫn kiên trì bắt chuyện, dù lần nào nói chuyện cũng chẳng có một giây thoải mái vui vẻ với nhau bởi mẹ toàn cáu gắt.

 Khi mẹ 21, chả hiểu duyên số như nào mẹ với bố con lại trở thành một cặp ( các ông bà nói đúng” ghét của nào trời trao của đấy”). Còn đang ở tuổi ăn tuổi chơi thế nhưng cứ thỉnh thoảng lại nghe bài những bài ca đi cùng năm tháng của ông bà ngoại con về chuyện chồng con của mẹ. Nghe nhiều thành quen, mẹ cũng chẳng bận tâm đến chuyện lấy chồng vì vẫn giữ quan điểm độc thân chỉ muốn đi làm rồi tung hoành khắp nơi với lũ bạn, thích làm gì thì làm, tự do tự tại… mà không ai cản.

Chớp nhoáng mẹ đã 23 tuổi, khi lũ bạn của cả bố và mẹ thi nhau đi lấy chồng, lấy vợ thì ông bà ngooại, ông bà nội của con cũng sốt ruột giục bố mẹ phải cưới ngay cho có nơi có chốn rồi lo làm ăn sau, các ông các bà cũng yên tâm…Sau bao nhiêu ngày tháng tranh đấu giành lại quyền tự do thì mẹ đã thất bại.

Vậy là giữa mùa đông năm đó, đám cưới của bố mẹ diễn ra trong niềm hạnh phúc dạt dào của một ngày… tưng bừng đầy nắng. Cuộc sống sau cưới của bố mẹ tuyệt vời lắm. Trong tổ ấm mới, tuy mọi thứ đều lại lẫm nhưng ông bà nội con cũng khá tâm lý để tạo cho mẹ một cảm giác thoải mái thân thuộc và mẹ đã dần quen với cuộc sống hiện tại.

Thế giới sau chiếc que 2 vạch.

Sau khi cưới mẹ “đàm phán” với bố về kế hoạch cho tương lai, và bố mẹ xác định là chưa có con sớm mà lên kế hoạch tầm 1-2 năm nữa khi nào nhà cửa, công việc ổn định thì mới tiến hành chuyện con cái. Vì bố mẹ nghĩ sinh con không phải là chuyện dễ dàng, nuôi dạy con khôn lớn lại càng không đơn giản. Vậy nên phải lập kế hoạch mang thai thật tỉ mỉ để có thể dành những gì tốt nhất cho con.

Thời gian trôi qua, nửa năm, một năm… khi thấy cùng trang lứa đứa nào cũng con bồng con bế, rồi hàng xóm láng giềng, anh em họ hang… ai ai cũng hỏi “ thế cháu nó có em chưa?”… lúc này ông bà nội đã sốt ruột lắm về chuyện sinh con của bố mẹ. Ông nội gọi ra bảo: “Hai vợ chồng thu xếp đi khám xét xem như thế nào chứ cứ thấy im im mãi bố mẹ cũng sốt ruột…”. Bà nội thì hỏi hết thậy này bà nọ để cắt thuốc bắc cho bố mẹ bồi bổ, cứ hàng tuần lại gửi nào là thuốc thang, đò ăn thức uống cả bao tải lên. Nhưng bố mẹ vẫn duy trì đúng kế hoạch.

Sau cưới 1 năm rưỡi, lúc này nhà cửa, công việc cũng xem như tạm ổn, cùng với việc tác động của ông bà quá nhiều bố mẹ quyết định chuẩn bị tất cả mọi thứ thất tốt trước khi có con. Trước tiên, mẹ tìm hiểu và đi tiêm phòng các loại vac xin trước khi mang thai ( cúm, rubella, sởi, thủy đậu…). Bác sĩ nói sau khi tiêm phòng bố mẹ phải kế hoạch ít nhất 3 tháng mới nên có con, trong thời gian này thì nên bổ sung các loại vitamin để chuẩn bị thể trạng tốt nhất để đón con một cách dễ dàng và khỏe mạnh. Vậy là mẹ lại tất bật đi tìm hiểu nào là các sản phẩm được sản xuất theo một công thức đặc biệt, rồi sản phẩm bổ sung đa vitamin, khoáng chất và cả hỗ trợ tăng khả năng thụ thai, tăng cường sức khỏe, dưỡng chất cho phụ nữ trong giai đoạn trước, trong và sau khi mang thai. Đang loay hoáy với mớ hỗn độn, tưởng chùng bội thực thong tin thì thấy bố con mua về cho mẹ hộp Elevit bầu bảo là bạn bố là bác sỹ nên tư vấn bảo bố đây là vitamin số 1 của Úc mua sản phẩm này cho mẹ để giúp bổ sung và đáp ứng tối đa nhu cầu dinh của mẹ hỗ trợ sự phát triển lành mạnh của thai nhi. Thế là mẹ yên tâm sử dụng suốt 3 tháng để chờ cho đến thời gian sẵn sàng đón con về bên mẹ. Bên cạnh đó, mẹ phải ra chỉ thị bố phaỉ nhịn rượu, bia, thuốc lá, cà phê… nói tóm lại là nhưng thứ gì thuộc vào họ có chất kíc thích là phải nhịn hết để đảm bảo khi con về với bố mẹ phải thật khỏe mạnh.

Hành trình Zin đến bên mẹ

Và rồi thời gian 3 tháng sau khi tiêm phòng đã trôi qua bố mẹ bắt đầu chiến dịch tìm con. Tháng đầu tiên, mẹ tính toán kỹ lưỡng ngày rụng trứng, ngày xxx,… thế nhưng sang tháng sau đến ngày mẹ vẫn có kinh đều đặn vậy. Đến tháng thứ hai, bố mẹ thấy căng thẳng hơn mong chờ đến ngày rụng trúng để xxx nhưng đúng vào ngày đó bố con lại phải về quê đi ăn cưới thế là lại phải chờ đến tháng thứ ba. Đến tháng này, bố mẹ quyết định không tính toán gì nữa cứ để thoải mái thôi ( nhưng mà cũng hơi căng thẳng và áp lực đó)

Sau bao nhiêu  nỗ lực và mong chờ, mẹ đã thấy hai vạch. Mẹ nhớ, cái khoảnh khắc bước ra từ nhà tắm với chiếc que thử thai hai vạch đỏ trên tay, mẹ thấy hạnh phúc vô cùng , khi trong cơ thể này, một mầm sống đang hình thành, một thiên thần bé nhỏ đang lớn dần lên, như một tình yêu mới vừa hiện ra trong đời. Mẹ goi ngay cho bà nội báo tin mừng, bà cười không ngớt nói mai sẽ gửi thật nhiều đồ ra để tẩm bổ cho hai mẹ con. Chờ đến tối bố con về mẹ chưa nói vội chỉ để chiếc que thử thai 2 vạch ở trên bàn bố về thấy đã hiểu chuyện rồi nhảy ngược lên vui sướng. Dù con chỉ mới hiện diện, nhưng con đã mang niềm hạnh phúc vô cùng đến cho mẹ rồi.

Cảm giác lẫn lộn khi con dừng chân nơi mẹ.

Phụ nữ thật khó hiểu, cũng như mẹ…tâm trạng cứ như thời tiết. Lúc vui vẻ, hạnh phúc tột độ…Lúc lại lo lắng, sợ hãi vô cùng… Hẳn là có quá nhiều lí do khiến tâm trạng của mẹ bất ổn như vậy. Mẹ sợ những gì bố mẹ đang có không đủ để mang đến những gì tốt nhất cho con, mẹ sợ cuộc sống của mình xáo trộn khi có một thiên thần bé nhỏ bất chợt xuất hiện và dừng chân lại nơi mẹ, mẹ sợ mình yêu chưa đủ lâu, hiểu chưa đủ sâu về bố con, mẹ sợ những đam mê và nhiệt huyết của tuổi trẻ phải gác lại, và bỏ dở dang những giấc mộng thời son rỗi, mẹ sợ mình vụng về, sợ mình xấu xí với thân hình thô kệch…

Nhưng với mẹ, cái lí do lớn nhất khiến mẹ bỡ ngỡ khi làm mẹ, để đôi lần lưỡng lự về quyết định có con là vì… tình yêu. Mẹ sợ… khi có con… mẹ sẽ phải san sẻ thứ tình yêu lớn nhất đời dành cho người đàn bà mà mẹ gọi bằng “Mẹ”. Mẹ sợ… khi có con…mẹ sẽ bị lấy đi một nửa tình yêu từ người đàn ông mà mẹ gọi bằng “Chồng”. Đó là hai người quan trọng nhất trong cuộc đời mẹ trước khi con xuất hiện, vậy nên mẹ rụt rè, lo lắng vì biết đâu thiên thần bé nhỏ của mẹ đến sẽ làm đảo lộn tất cả mọi thứ và làm cho những tình yêu đó vơi cạn đi ít nhiều. Nhưng mẹ đã tự nhủ với bản thân rằng: Đã đến lúc bỏ đi những suy nghĩ ích kỷ của mình, đã đến lúc phải gác lại những rong ruổi thời son rỗi và tự mình bắt đầu chuyến hành trình chỉ có mẹ và con luôn sát cánh và đồng hành cùng nhau không một ai có thể thay thế trải nghiệm.


Nghén ơi! Ta chào mi.

Sau 5 tuần lâng lâng như sống trên mây với niềm hạnh phúc được lên chức mẹ, mẹ với bố mới dắt díu nhau đi đến bệnh viện khám để được  nhìn thấy con và biết được tình trạng của con như thế nào. Bác sĩ nói con khỏe, đã có tim thai, rồi bác sĩ mở loa ra cho mẹ nghe những nhịp tim khỏe mạnh của con “thịch…thịch….thịch…”. Ôi cảm giác hạnh phúc vô bờ bến, mẹ hít một hơi thật sâu, thật dài và mỉm cười, nước ầng ậc nơi khóe mắt, thấy sống mũi cay cay và cảm nhận được thứ gì đó mặn chát nơi đầu lưỡi. Bác sĩ dặn mẹ lịch định kỳ đi khám, dặn mẹ chế độ ăn uống, không ăn đồ cay, đu đủ xanh, rau ngót, không ăn đồ đông lạnh, đồ ăn nhanh, không uống cà phê nữa, nên ăn đủ các chất đạm béo tinh bột hoa quả hàng ngày, bổ sung thêm vitamin tổng hợp, sắt, canxi, DHA…nhưng mẹ nói đang uống Elevit đều đặn hàng ngày từ trước khi có con 3 tháng thì bác sĩ khen bố mẹ cẩn thận và hiểu biết, biết chuẩn bị những gì tốt nhất cho con đó. Nhưng bác sỹ cũng nhấn mạnh hơn là mẹ nên bổ sung DHA từ bây giờ vì việc bổ sung DHA cho bà bầu đem lại lợi ích kép cho cả mẹ và bé hỗ trợ phát triển chức năng thị giác và hệ thống tim mạch, và tốt nhất thì nên sử dụng các sản phẩm có thành phần từ tự nhiên được nhiều bác sĩ trên toàn cầu khuyên dung như DHA Bio Island. Bác sĩ dặn nhiều lắm mà lúc đó mẹ chẳng nghe hết, chỉ ngồi nhìn chăm chăm đắm đuối với cái hình chụp siêu âm con bé xiu xiu như hạt tiêu của mẹ thôi.

bo-sung-dha-cho-ba-bau

Có con, mẹ học cách từ bỏ đi nhiều điều…mẹ lặng lẽ cất đôi giày cao gót mới toanh vào hộc tủ, thay vào đó là đôi giày bệt lạch bạch như một cô vịt bầu. Những chiếc váy liền khoe đường cong cơ thể cũng được xếp gọn gàng ngay ngắn trong tủ, từ mai mẹ phải lựa chọn những chiếc váy rộng rãi hơn cho con…dễ thở. Nhưng những thứ đó chẳng thấm tháp vào đâu so với sự biến đổi trong cơ thể mà mẹ đang phải trải qua… Sung sướng , bồi hồi, từng ngày, từng giờ mẹ lắng nghe cơ thể  để cảm nhận sự thay đổi của con trong bụng mẹ. Bố con nhất quyết đòi đưa mẹ đi làm nhưng mẹ từ chối, từ trước mẹ cũng đã quen tự lập và mẹ cũng muốn mẹ con mình tự ý thức lo cho bản thân, muốn mẹ con mình không ỷ lại vào bố con để khỏe mạnh mỗi ngày. Bố con đã rất vất vả để lo lắng chuẩn bị mọi thứ để khi con chào đời mẹ con mình có được cuộc sống tốt nhất . Mẹ thích thú vì mình được chăm sóc, bố con ngày nào cũng đi chợ sớm mua đồ ăn cho hai mẹ con, tối về lại nắm bóp, mát – xa vô điều kiện.Và rồi bố mẹ còn tranh thủ hẹn hò, dắt díu nhau đi hết đường này đến phố khác, ăn uống, rong chơi. Mẹ ngẫm nghĩ thấy mình thật sung sướng và may mắn vì tới tận lúc đó mẹ vẫn chưa bị nghén. Đắc ý chưa được bao lâu mẹ bỗng thấy giác quan thay đổi. Mẹ nghe mọi người nói sữa bầu khó uống lắm nhưng mẹ con mình vẫn chén ngon lành…có sao đâu. Cho đến khi một ngày nọ khi bố con mang cốc sữa đến cho hai mẹ con thì mới ngửi thấy mùi thôi là mẹ đã thấy muốn ói rồi… Ngày thứ nhất như vậy, ngày thứ hai, thứ ba vẫn thế…cứ uống xong là mẹ chạy ngay và toilet nôn thốc nôn tháo hết rồi. Bố nhìn hai mẹ con mệt lừ người vì cái đứa tên là “nghén” nên chạy hết cửa hàng này đến cửa hang khác để hỏi xem nên uống gì vừa đủ chất dinh dưỡng lại vừa dễ uống, may mắn chó chị bạn cùng cơ quan đang bầu cũng không uống được các loại sữa bầu nên tư vấn cho. Vậy là ngày hôm sau bố con đi làm về tay xách nách mang cả 5 gói sữa A2 của Úc bảo mẹ chịu khó uống điều độ sữa này nhiều khoáng chất và dưỡng chất cần thiết tốt cho mẹ và sự phát triển của con thế là từ hôm đó mỗi khi đến giờ uống sữa mẹ thích thú chứ không như cực hình như trước. … rồi mẹ chợt nhận ra thân hình  mẹ trở nên nặng nề, mệt mỏi và xấu xí. Những đêm thức trắng vì bụng mẹ khó chịu ( chắc con đang quấy), những cơn buồn ngủ giữa giờ làm việc khiến mẹ gật gù và chỉ muốn lấy hai chiếc đũa chống mắt lên… Mẹ biết là cơ địa mỗi người khác nhau nhưng mẹ cảm thấy may mắn chán khi không phải kêu trời như những mẹ khác, có những mẹ một ngày không biết vào toilet bao nhiêu lần mà nói, cả ngày không biết có ăn được gì không nhưng chỉ lo ói…và ói…Mẹ còn nghe người ta nói nhiều về chứng táo bón trong thai kỳ hầu như ai cũng bị nhưng mẹ cũng đã tìm hiểu trước thì biết hầu như các mẹ khác không ai biết để bổ sung men vi sinh để giúp các mẹ bầu tránh khỏi tình trạng táo bón. May mắn thay bạn của bố con làm bác sĩ đã phân tích và tư vấn cho mẹ sử dụng men vi sinh Faulding Probiotic For Women ngay từ thời điểm mang thai và cả trong thời gian đang cho con bú để giúp con hoàn thiện hệ tiêu hóa khỏe mạnh, hấp thu dưỡng chất tốt cũng như đưa đến giải pháp tối ưu trước khi con gặp phải các vấn đề về đường ruột. Có lẽ phải thật sự đối mặt với nó, mới hiểu sự gian nan, khó khăn và ốm nghén kinh khủng với bà bầu như thế nào. Nhưng chắc tại bố mẹ chuẩn bị một cách kỹ lưỡng trước khi có con nên mẹ mới được khỏe mạnh như hiện tại.

Làm mẹ - quả thật chẳng ai giống ai

Nhiều người chia sẻ với mẹ rằng, ở tam cá nguyệt thứ hai cả mẹ và bé sẽ thấy khỏe khoắn nhất. Các tài liệu mẹ đọc cũng nói thế, mẹ sẽ tràn đầy năng lượng với cái ba lô đeo ngược kiêu hãnh đã thấy rõ. Thế nhưng mọi thứ chẳng tuyệt vời hơn bao nhiêu, mẹ thấy còn nặng nề hơn mấy tháng trước…những cơn đau lưng ngày một nhiều hơn, mẹ thấy mình ù ề, chậm chạp. Nắng nóng làm bàn chân mẹ phù nhiều hơn, mồ hôi cũng ra nhiều , mẹ thấy mình nặng nề và lười đi lại hơn trước đặc biệt là vô cùng oải mỗi buổi sáng dậy đi làm hôm nào bố cũng phải đánh thức hai mẹ con bằng mấy nụ hôn cùng một bài xoa bóp thì mẹ con mình mới chịu dậy.  Chắc Zin của mẹ cũng cảm thấy mệt lắm đúng không? Mẹ hiểu, cưu mang một thiên thật nhỏ trong bụng, làm sao có thể tung tăng bay nhảy như thời còn son rỗi. Mẹ vẫn mệt, và uể oải, cả cơ thể nặng nề, đau ê ẩm mỗi khi nằm xuống hay ngồi xuống đứng lên. Nếu trưa nào không được ngủ một chút, cả buổi chiều đầu mẹ sẽ đau như búa bổ, và cả những cơn ác mộng điên cuồng mỗi tối. Có hôm mẹ mơ mình bị ra máu, có hôm lại mơ bị sinh non…Có người bảo, cần làm  đi du lịch, nghỉ ngơi một thời gian trước khi sinh để tinh thần thoải mái, xả stress nhưng mẹ không tin lắm, vì mẹ chỉ mệt – điều hường tình của những người mang bầu, không đến nỗi stress đến mức phải đi nghỉ dưỡng. Hơn nữa, mẹ vẫn phải đi làm hàng ngày mà nhỉ?
 

Bố con rất tuyệt

Trước đây mẹ đã biết, bố con là một chàng trai tốt, kiên nhẫn và vô cùng thương mẹ nhưng lại vụng về không biết cách thể hiện. Hành trình con lớn lên trong bụng mẹ, cũng chính là hành trình bố và mẹ tự mình học cách lớn hơn trong suy nghĩ, trong cảm nhận và cả sức chịu đựng…Mỗi ngày trôi qua, thân hình mẹ lại trở nên ù ề, thô kệch hơn một chút, bàn chân mẹ nặng trĩu lung lại đau rã rời… Mỗi đêm trong giấc ngủ mẹ đều bị chuột rút liên tục ú ớ kêu bố con, toàn cơ thể đau nhức, hai mông đau cứng không xoay người nổi…. những lúc như vậy may mà có bố con bên cạnh xoa bóp cho mẹ con mình dù là mắt nhắm mắt mở, đôi bàn tay thô vụng nhưng vẫn rất dịu dàng. Có hôm mẹ khát nước lúc nửa đêm nhưng thấy bố con ngủ ngon quá biết là đau người ê ẩm phải lần mò dò dẫm từng bước lê người mãi mới xuống được cầu thang nhưng mẹ vẫn tự mình làm để bố con không bị tỉnh giấc vì cả ngày bố con đi làm cũng rất mệt mỏi…Vậy là vào hôm sau bố lặng lẽ không nói gì mẹ chỉ thấy bình nước to oạch ở góc phòng cho mẹ con mình dùng dần… Mỗi sáng mẹ không phải lục đục dậy sớm để chuẩn bị đồ ăn sáng cho bố nữa, thay vào đó là bố sẽ dậy từ lúc 5h30’ sáng chuẩn bị mọi thứ và 6h sẽ đánh  thức mẹ con mình dậy bằng một vòng tay ấm áp “ gái yêu của bố dậy chưa? Dậy để nghe nhạc nào…”.Bố vẫn nhẹ nhàng, vẫn chu đáo chăm sóc mẹ con mình, cho dù mẹ mệt mỏi nên suốt ngày càu nhàu, rồi cáu gắt luôn miệng, lại còn rên rỉ tối ngày nữa. Thật sự mẹ không biết mình phải vượt qua thời gian đó bằng cách nào nếu không có bố con bên cạnh.

Cả nhà mình sắp gặp nhau.

Mấy tuần này bụng mẹ to lên đáng kể, có thể chính vì vậy mà mẹ mỗi ngày cảm nhận được sự đau nhức của cơ thể nhiều hơn. Đêm đến mẹ thay đổi không biết bao nhiêu tư thế để cho thoải mái, ngủ gon giấc nhưng chứng đau lung, đau hông hành hạ mẹ cả ngày lẫn đêm. Đã thế  Zin của mẹ dạo này cũng lớn nhanh cứ khua chân, múa tay đạp mẹ huỳnh huỵch…mỗi lần như vậy mẹ thường đặt vội bàn tay bố con lên bụng để bố cảm nhận được sự chuyển động của con. Dù con phá giấc ngủ của mẹ nhưng bố mẹ vẫn thấy vui lắm.

Mẹ nghe người ta nói vào 3 tháng cuối con sẽ phát triển rất nhanh. Vậy nên mẹ sẽ cố gắng ăn uống và nói chuyện với con nhiều hơn trước nữa để con có thể phát triển tốt nhất cả về thể chất và trí não. Và thực đơn của mẹ được bố con vẽ ra một cách chi tiết và khoa học để tất cả những giờ trong ngày không lúc nào con yêu bị đói. Sáng nào bố mẹ cũng tất bật mới một tá công việc xoay quanh chuẩn bị đồ ăn thức uống cho con và mẹ. Ăn sáng xong nhiệm vụ đơn giản là uống mẹ uống 1 cốc nước cam( no cũng phải uống). Sau đó chuẩn bị nào là xay sữa đậu nành uống vào 9-10h sáng, 11h ăn 5 hạt óc chó, 12h mẹ con mình ăn cơm, 13h ăn 1 cái sữa chua, 14h-15h chiều uống hết bình nước rau diếp cá, 16h ăn trứng gà luộc, 16h30 ăn hết hộp cà chua bi (cái công việc mà mẹ ngao ngán nhất trong ngày), tối về ăn tối xong vừa ăn hoa quả vừa cho con nghe nhac Mozart rồi cho bố chơi với con nữa… xong mọi nhiệm vụ mẹ làm cốc sữa nóng (chống đói cho Zin lúc nửa đêm) thế là kết thúc một này với cả danh mục nhiệm vụ dài dằng dặc và ngày mai lại thực hiện y như thế. Cứ ngày qua ngày mẹ lại thấy mình giỏi hơn gấp bội, một người đàn bà vốn dĩ  không phải là thánh nhân, nhưng khi có con, khi được làm mẹ thì mẹ tự phong cho mình cái quyền năng trở nên vĩ đại khi vượt qua được những thứ mà trước đây mẹ chưa bao giờ có thể hình dung hay tưởng tượng đến.

Mẹ rất hạnh phúc

Đó là những cảm xúc xuyên suốt thai kỳ, vì mọt niềm hạnh phúc tuyệt vời rằng: “mẹ đã có con” mà mẹ đã phải trải qua một giai đoạn rất dài, rất vất vả, gian nan cùng nhiều cung bậc cảm xúc, lúc thăng , lúc trầm, lúc vui vẻ, hạnh phúc đến tôt cùng, có lúc lại suy tư, lo lắng nhiều đến khó tả  để có được kết quả cuối cùng là gia đình mình sẽ được gặp nhau.

Hôm nay, Zin của mẹ đã được 31 tuần, vậy là chỉ còn 9 tuần nữa là bố mẹ sẽ được gặp con. Từ ngày có con, mẹ chợt nhận ra rằng mình thật ngốc nghếch. Có con, không phải là tình yêu sẽ bị san sẻ mà mọi thứ đều được nhân lên gấp bội. Mẹ cảm thấy trân trọng và biết ơn những người đã sinh ra mình hơn, mẹ yêu thương người đàn ông đã cùng mình đưa con đến với cuộc sống này… Ông bà có thêm một tình yêu lớn để nâng niu, bố con có thêm một người để bao bọc và chở che và nâng… Tất cả mọi thứ đã tạo thành một bài cộng hưởng tuyệt vời cho tình yêu, sự gắn kết, hi sinh…mà con chính là người đã làm nên điều kì diệu ấy.
Thế đấy, kể từ khi chiếc que 2 vạch xuất hiện, sau cái giây phút mà biết rằng con đã dừng chân nơi mẹ, mẹ hạnh phúc khi được làm mẹ. Và nếu như được chọn lại, mẹ vẫn sẽ luôn chọn được có con. Yêu con

Chia sẻ:

Bài viết cùng danh mục: